PVLC Mùa Thường Niên Tuần XX Thứ 5
và Thánh Gioan Euđê ngày 19/8
Bài Ðọc I: (Năm I) Tl 11, 29-39a
"Hễ người nào ra khỏi cửa nhà
trước hết, tôi sẽ dâng nó làm của lễ toàn thiêu".
Trích sách Thủ Lãnh.
Trong những ngày ấy, Thần Trí
của Chúa ngự trên ông Giéphtê, ông liền đi quanh đất Galaad,
Manassê, (rồi) Maspha (của) Galaad, và từ đó tiến sang đánh con
cái Ammon. Ông thề hứa với Chúa rằng: "Nếu Chúa trao con cái
Ammon vào tay con, thì khi con từ đất con cái Ammon trở về bình
an, hễ người nào ra khỏi nhà con và đón tiếp con trước hết, con
sẽ dâng nó cho Chúa làm của lễ toàn thiêu".
Ông Giéphtê liền trẩy sang đánh
con cái Ammon, Chúa đã trao chúng trong tay ông. Ông đã đánh phá
hai mươi thành trong một trận ác liệt, từ Arôê đến cửa thành
Mennith, và đến Abel Kêramim. Con cái Ammon bị con cái Israel hạ
nhục. Khi ông Giéphtê trở về nhà ở Maspha, người con gái duy
nhất ra với hội hát trống phách đón rước ông, vì ông chẳng có
người con nào khác. Khi thấy đứa con gái, ông liền xé áo mình ra
mà kêu lên rằng: "Con ơi, con làm khổ cha, con cũng khổ nữa, vì
cha đã khấn hứa cùng Chúa, và cha không thể làm gì khác được".
Người con gái đáp: "Cha ơi, nếu cha đã khấn hứa cùng Chúa, thì
cha cứ làm cho con mọi điều cha đã thề hứa, vì Chúa ban cho cha
được trả thù và thắng kẻ thù của cha". Cô lại nói với cha rằng:
"Con chỉ xin cha điều này: xin cha cho con hai tháng, để con
cùng các bạn con đi quanh núi đồi mà than khóc tuổi thanh xuân
của con". Người cha đáp: "Con cứ đi". Và ông đã cho cô đi hai
tháng. Khi cô ra đi làm một với bạn nghĩa thiết của cô, thì cô
than khóc tuổi thanh xuân của cô trên núi đồi. Sau hai tháng, cô
trở về nhà cha cô, và ông đã thi hành như ông đã thề hứa.
Ðó là lời Chúa.
Ðáp Ca: Tv 39, 5.
7-8a. 8b-9. 10
Ðáp: Lạy Chúa, này con xin đến, để thực thi ý Chúa (c.
8a & 9a).
Xướng: 1) Phúc thay người đặt
niềm tin cậy vào Chúa, không theo kẻ thờ thần tượng, không hướng
về chuyện gian tà. - Ðáp.
2) Hy sinh và lễ vật thì Chúa
chẳng ưng, nhưng Ngài đã mở tai con. Chúa không đòi hỏi hy lễ
toàn thiêu và lễ đền tội, bấy giờ con đã thưa: "Này con xin
đến". - Ðáp.
3) Như trong Quyển Vàng đã chép
về con: lạy Chúa, con sung sướng thực thi ý Chúa, và pháp luật
của Chúa ghi tận đáy lòng con. - Ðáp.
4) Con đã loan truyền đức công
minh Chúa trong Ðại Hội, thực con đã chẳng ngậm môi, lạy Chúa,
Chúa biết rồi. - Ðáp.
Alleluia: Tv 147,
12a và 15a
Alleluia, alleluia! -
Giêrusalem, hãy ngợi khen Chúa, Ðấng đã sai Lời Người xuống cõi
trần ai. - Alleluia.
Phúc Âm: Mt 22,
1-14
"Các ngươi gặp bất cứ ai, thì
mời vào dự tiệc cưới".
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo
Thánh Matthêu.
Khi ấy, Chúa Giêsu lại phán cùng
các đầu mục tư tế và kỳ lão trong dân những dụ ngôn này rằng:
"Nước Trời giống như vua kia làm tiệc cưới cho hoàng tử. Vua sai
đầy tớ đi gọi những người đã được mời dự tiệc cưới, nhưng họ
không chịu đến. Vua lại sai các đầy tớ khác mà rằng: "Hãy nói
cùng những người đã được mời rằng: Này ta đã dọn tiệc sẵn rồi,
đã hạ bò và súc vật béo tốt rồi, mọi sự đã sẵn sàng: xin mời các
ông đến dự tiệc cưới". Nhưng những người ấy đã không đếm xỉa gì
và bỏ đi: người thì đi thăm trại, người thì đi buôn bán, những
người khác thì bắt đầy tớ vua mà nhục mạ và giết đi. Khi vua
nghe biết, liền nổi cơn thịnh nộ, sai binh lính đi tru diệt bọn
sát nhân đó, và thiêu huỷ thành phố của chúng. Bấy giờ vua nói
với các đầy tớ rằng: "Tiệc cưới đã dọn sẵn sàng, nhưng những kẻ
đã được mời không đáng dự. Vậy các ngươi hãy ra các ngả đường,
gặp bất cứ ai, thì mời vào dự tiệc cưới". Các đầy tớ liền đi ra
đường, gặp ai bất luận tốt xấu, đều quy tụ lại và phòng cưới
chật ních khách dự tiệc.
Ðoạn vua đi vào quan sát những
người dự tiệc, và thấy ở đó một người không mặc y phục lễ cưới.
Vua liền nói với người ấy rằng: "Này bạn, sao bạn vào đây mà lại
không mặc y phục lễ cưới?" Người ấy lặng thinh. Bấy giờ vua
truyền cho các đầy tớ rằng: "Trói tay chân nó lại, ném nó vào
nơi tối tăm, ở đó sẽ phải khóc lóc và nghiến răng!" Vì những kẻ
được gọi thì nhiều, còn những kẻ được chọn thì ít".
Ðó là lời Chúa.
Suy Niệm Cảm
Nghiệm
Ân Sủng - Một
thông ban nhưng không... cần đáp ứng tương xứng
Bài Phúc Âm
hôm nay, Thứ Năm Tuần XX Thường Niên, không còn liên tục với các
bài Phúc Âm trong tuần như các ngày trước, mà là một bài Phúc Âm
bắt đầu từ đầu Đoạn 22, hoàn toàn bỏ Đoạn 21 và 17 câu của Đoạn
20. Tất nhiên, việc Giáo Hội cố ý chọn đọc các bài Phúc Âm hằng
ngày trong tuần hay Chúa Nhật này phải liên tục với nhau về nội
dung, cho dù có những đoạn và những câu Phúc Âm bị cắt bỏ như
vậy, vì có thể những chỗ ấy chỉ là những biến cố không hợp vào
thời điểm phụng vụ này.
Chẳng hạn như biến cố Chúa Giêsu
vào Thánh Giêrusalem và thanh tẩy đền thờ rồi nguyền rủa cây vả
và vấn đề thẩm quyền của Chúa Giêsu (xem Mathêu 21:1-27), những
gì mà hầu hết đã được Giáo Hội cho đọc theo Phúc Âm của Thánh ký
Marco ở các ngày Thứ Sáu và Thứ Bảy Tuần VIII Thường Niên rồi,
không cần đọc lại hay lập lại nữa.
Nếu bài Phúc Âm hôm qua về dụ
ngôn người chủ vườn nho thuê thợ làm vườn nho và trả công cho họ
bằng nhau liên quan cả đến ân sủng của Thiên Chúa thì bài
Phúc Âm hôm nay về dụ ngôn một "vua kia làm tiệc cưới cho
hoàng tử" lại càng liên quan đến ân sủng của Thiên Chúa.
Thật vậy, nếu 4 nhóm thợ được
chủ vườn nho thuê làm vườn nho cho ông để được trả công tương
xứng, một khoản tiền công chẳng những công bằng về lý đối với 3
nhóm thợ đầu mà còn về tình với nhóm thợ cuối cùng, thì thành
phần được mời đến dự tiệc cưới trong bài Phúc Âm hôm nay đây
hoàn toàn liên quan đến tình nghĩa của Thiên Chúa, tức là họ chỉ
việc đến hoan hưởng mà chẳng phải vất vả làm gì hết,
một đặc ân bao gồm chẳng những thành phần được ấn định ám chỉ
dân Do Thái mà còn tất cả mọi người không trừ ai ám chỉ chung
nhân loại hay dân ngoại nữa:
Thành phần đã được ấn định: "Nước
Trời giống như vua kia làm tiệc cưới cho hoàng tử. Vua sai đầy
tớ đi gọi những người đã được mời dự tiệc cưới,
nhưng họ không chịu đến. Vua lại sai các đầy tớ khác mà rằng:
'Hãy nói cùng những người đã được mời rằng: Này ta đã dọn tiệc
sẵn rồi, đã hạ bò và súc vật béo tốt rồi, mọi sự đã sẵn sàng:
xin mời các ông đến dự tiệc cưới'. Nhưng những người ấy đã không
đếm xỉa gì và bỏ đi: người thì đi thăm trại, người thì đi buôn
bán, những người khác thì bắt đầy tớ vua mà nhục mạ và giết đi".
Thành phần không được mời trước
cũng được tham dự: "Bấy giờ vua nói với các đầy tớ rằng:
'Tiệc cưới đã dọn sẵn sàng, nhưng những kẻ đã được mời không
đáng dự. Vậy các ngươi hãy ra các ngả đường, gặp bất cứ ai,
thì mời vào dự tiệc cưới'. Các đầy tớ liền đi ra đường, gặp ai bất
luận tốt xấu, đều quy tụ lại và phòng cưới chật ních
khách dự tiệc".
Căn cứ vào dụ ngôn về việc mở
tiệc cưới và mời khách đến dự hôm nay, chúng ta thấy nếu tiệc
cưới đây ám chỉ mầu nhiệm nhập thể của Chúa Kitô, Đấng là "Lời đã
hóa thành nhục thể" (Gioan 1:14), Đấng đã kết hiệp thiên
tính và nhân tính lại với nhau nơi ngôi vị thần linh của mình,
thì thành phần được mời đến tham dự tiệc cưới này, tức thành
phần được tham phần vào chính mầu nhiệm nhập thể này tất nhiên
phải bao gồm cả dân Do Thái là giòng dõi Chúa Giêsu được sinh
ra về thể lý, lẫn dân ngoại vì Người mặc lấy nhân tính của cả
loài người của họ và như họ.
Chính vì dân
Do Thái đã được mời trước, ở chỗ đã được Thiên Chúa tuyển chọn
và lập giao ước với qua các tổ phụ của họ, mà họ không chấp nhận
Chúa Kitô đã đến trong xác thịt, lại còn giết Người nữa, nên họ
đúng là thành phần đã từ chối không đến dự tiệc cưới vậy.
Tuy nhiên, để
xứng đáng với đặc ân tự nhiên được tham dự tiệc cưới cứu độ này,
một ân sủng được ban cho chẳng những dân Do Thái mà còn cả dân
ngoại, chẳng những ban cho những người tốt lành mà còn cả những
người không tốt lành: "bất cứ ai", "bất luận tốt xấu", thành
phần tham dự một khi đã được mời và đã đến tham dự thì cần phải
tỏ ra xứng đáng nữa, bằng không sẽ bị loại trừ:
"Đoạn vua đi
vào quan sát những người dự tiệc, và thấy ở đó một người không
mặc y phục lễ cưới. Vua liền nói với người ấy rằng: 'Này bạn,
sao bạn vào đây mà lại không mặc y phục lễ cưới?' Người ấy lặng
thinh. Bấy giờ vua truyền cho các đầy tớ rằng: 'Trói tay chân nó
lại, ném nó vào nơi tối tăm, ở đó sẽ phải khóc lóc và nghiến
răng!' Vì những kẻ được gọi thì nhiều, còn những kẻ được chọn
thì ít".
Như bài
Phúc Âm về việc trả lương cho thợ làm vườn nho, mới nghe qua thì
có vẻ bất công thế nào thì việc ông vua đối xử với thành
phần được ông lùa vào dự tiệc cưới của con ông đã bị ông trừng
phạt vì không mặc áo cưới cũng thế. Ở chỗ, nếu những người này
biết trước là cần phải mặc áo cưới thì có lẽ họ đã không vào,
bởi bấy giờ họ không kịp sửa soạn áo cưới hay không có tiền
mua áo cưới v.v.
Thế nhưng, áo
cưới đây là gì, nếu không phải, trước hết là chính việc chấp
nhận Lời Nhập Thể, Đấng Thiên Sai, Đấng "đã đến trong xác
thịt" (xem 2Gioan 7), "đã mặc lấy thân phận tôi đòi, được
sinh ra như loài người" (Philiphê 2:7), "bởi một người nữ"
(Galata 4:4): "Người đã ở trong thế gian, và nhờ Người mà thế
gian đã được tạo thành, nhưng thế gian đã không nhận biết Người
là ai. Người đã đến với những ai thuộc về Người nhưng họ đã
không chấp nhận Người. Bất cứ ai chấp nhận Người thì
Người đã ban cho họ được quyền trở nên con cái của Thiên Chúa"
(Gioan 1:10-12).
Chưa hết, áo
cưới đây, nếu áp dụng vào thành phần dân ngoại Kitô hữu thì có
thể còn được hiểu là lòng biết ơn, do đó không thể tỏ ra thờ ơ
lãnh đạm với ơn cứu độ được ban cho mình và chính mình đã lãnh
nhận khi chịu Phép Rửa, thờ ơ lãnh đạm đến độ khi được chất vấn
tại sao không mặc áo cưới cũng không lên tiếng trả lời. Và một
khi thờ ơ lãnh đạm với ơn cứu chuộc thì Kitô hữu sẽ khinh thường
và không sống xứng đáng với ơn cứu độ, như thể không mặc áo cưới
vậy.
Sau hết, và
bởi thế, áo cưới đây còn được hiểu là chính phẩm vị làm con
Thiên Chúa của Kitô hữu - không mặc áo cưới nghĩa là không sống
với phẩm vị con Thiên Chúa của mình. Nhất là bằng những tội
trọng, như thể họ đã cố tình lột bỏ chiếc áo rửa tội của mình
đi. Đó là lý do khi người con hoang đàng phung phá trở về, nó đã
được cha của nó phục hồi lại cho nó tất cả những gì của một
người con, chẳng những thân phận làm con (qua hình ảnh mang
giầy, chứ không phải đi chân không như thân phận của một tên nô
lệ) và quyền làm con (qua hình ảnh đeo nhẫn), mà còn chính phẩm
vị làm con (qua hình ảnh mặc lại cho nó áo đẹp nhất).
Số phận của
con người được mời vào dự tiệc cưới mà không chịu mặc áo cưới
nên đã bị trừng phạt tương xứng ở trong bài Phúc Âm hôm nay đã
chứng thực cho thấy tác động đáp ứng ân dủng thần linh nhưng
không của Thiên Chúa là những gì bất khả thiếu. Việc đáp ứng ân
sủng thần linh đã được Sách Thủ Lãnh thuật lại ở Bài Đọc về nhân
vật Giéphtê hôm nay, một nhân vật, sau khi thắng trận do Chúa
ban, đã giữ đúng lời thế hứa của mình với Ngài, bất chấp điều ấy
như thế nào, nghĩa là hoàn toàn bất lợi cho người con gái của
mình, liên quan đến thân phận son sẻ suốt đời của nó, nhưng
chính nó cũng cùng với cha của nó đáp ứng ân sủng thần linh một
cách can đảm như sau:
"Trong những
ngày ấy, Thần Trí của Chúa ngự trên ông Giéphtê, ông liền đi
quanh đất Galaad, Manassê, (rồi) Maspha (của) Galaad, và từ đó
tiến sang đánh con cái Ammon. Ông thề hứa với Chúa rằng: 'Nếu
Chúa trao con cái Ammon vào tay con, thì khi con từ đất con cái
Ammon trở về bình an, hễ người nào ra khỏi nhà con và đón tiếp
con trước hết, con sẽ dâng nó cho Chúa làm của lễ toàn thiêu'.
Ông Giéphtê liền trẩy sang đánh con cái Ammon, Chúa đã trao
chúng trong tay ông. Ông đã đánh phá hai mươi thành trong một
trận ác liệt, từ Arôê đến cửa thành Mennith, và đến Abel
Kêramim. Con cái Ammon bị con cái Israel hạ nhục. Khi ông
Giéphtê trở về nhà ở Maspha, người con gái duy nhất ra với hội
hát trống phách đón rước ông, vì ông chẳng có người con nào
khác. Khi thấy đứa con gái, ông liền xé áo mình ra mà kêu lên
rằng: 'Con ơi, con làm khổ cha, con cũng khổ nữa, vì cha đã khấn
hứa cùng Chúa, và cha không thể làm gì khác được'. Người con gái
đáp: 'Cha ơi, nếu cha đã khấn hứa cùng Chúa, thì cha cứ làm cho
con mọi điều cha đã thề hứa, vì Chúa ban cho cha được trả thù và
thắng kẻ thù của cha'".
Đúng thế,
không việc gì đẹp lòng Thiên Chúa cho bằng nhận biết Ngài bằng
việc đáp ứng tác động thần linh của Ngài, nghĩa là luôn tuân
theo Thánh Ý tối hậu của Ngài, để Ngài hoàn toàn có thể tỏ mình
ra cho họ và qua họ cho ngưòi khác nữa. Thánh Vịnh 39 ở bài Đáp
Ca hôm nay đã chất chứa niềm xác tín chân thật này như sau:
1) Phúc thay
người đặt niềm tin cậy vào Chúa, không theo kẻ thờ thần tượng,
không hướng về chuyện gian tà.
2) Hy sinh và
lễ vật thì Chúa chẳng ưng, nhưng Ngài đã mở tai con. Chúa không
đòi hỏi hy lễ toàn thiêu và lễ đền tội, bấy giờ con đã thưa:
"Này con xin đến".
3) Như trong
Quyển Vàng đã chép về con: lạy Chúa, con sung sướng thực thi ý
Chúa, và pháp luật của Chúa ghi tận đáy lòng con.
4) Con đã
loan truyền đức công minh Chúa trong Ðại Hội, thực con đã chẳng
ngậm môi, lạy Chúa, Chúa biết rồi.
Đaminh Maria
Cao Tấn Tĩnh, BVL. Nếu có thể xin
nghe chia sẻ theo cảm hứng hơn là đọc lại bài chia sẻ trên
Thu.5.XX.TN.mp3
Thánh Gioan
Euđê, linh mục lập dòng
